[LN.BN] 41: Mưa gió đột kích -2

“Ngươi nói là vẻ bên ngòai để người khác nhìn sao?” Minh Nhị dựa triền đá thả lỏng gân cốt,“Chẳng qua là cách thức mỗi người một khác thôi, huống hồ......”

“Ngươi nói là vẻ bên ngòai để người khác nhìn sao?” Minh Nhị dựa triền đá thả lỏng gân cốt,“Chẳng qua là cách thức mỗi người một khác thôi, huống hồ……”

Chương 41: Mưa gió đột kích -2风雨来

Cơn bão cứ thế kéo dài một ngày một đêm mới dừng lại, sau đó Đông Hải trời quang mây tạnh, gió lại nhẹ nhàng vờn mặt nước, hải âu lại kêu, sóng dập dềnh, thi thỏang một vào chú cá vọt lên cuộn một vòng trên mặt biển.

Áng sáng ban ngày dần vơi, màn đêm lặng lẽ tiến đến, ánh trăng trong suốt dát một tầng bàng bạc.

Trên bãi cát ở một nơi kia có hai người đang nằm đó, một người tay quấn chặt roi dài, roi dài lại quấn lấy hông một người khác, mà tay người đó cũng nắm lấy roi. Sóng thỉnh thỏang đánh vào, khi thì dạt hai người lên bờ cát, lúc lại kéo hai người xuống nước, mà hai người kia vẫn cứ nằm im lìm như thế, tựa như vẫn đang say ngủ, thân thể khi chìm khi nổi trong mặt nước.

Đêm lặng lẽ kéo đi, trăng dần tàn.

Hai người trên bãi biển hình như ngủ đã đẫy giấc, khe khẽ động đậy, một mí mắt rung động, một ngón tay giật giật, sau đó hai người phỏng chừng là mở mắt cùng thời gian Continue reading

[LN.BN] 40: Mưa gió đột kích -1

3101324e9258d109dd6f7444d158ccbf6d814d0a“… trước mặt cũng là một mảnh tối đen, trừ tia chớp thì không thể nhìn ra thứ gì khác, lại càng không cần phải nói đến Minh Nhị, Lan Thất chẳng biết bị cuốn đến nơi nào.”

 

 

Chương 40: Mưa gió đột kích- 1 风雨来袭

Đêm chìm sâu, chuyện trò tiêu tán, người dần chìm vào cơn ngủ.

Gần một nửa hòn đảo nhỏ náo nhiệt ban ngày chậm rãi trôi vào yên tĩnh, rồi   vài tiếng ngáy đâu đó vang lên, một số nơi khẽ khàng lên tiếng người chúm đầu nói chuyện.

Lan Thất vẫn tựa vào nhánh cây nhìn bầu trời đêm, quạt ngọc khi xếp khi mở, như nhàn nhã, tựa trầm tư.

Có tiếng bước chân thong thả truyền đến, nhưng nàng chẳng thèm màng, lúc một tiếng “Thất thiếu”: vang lên, mới quay đầu nhìn xuống, thấy Minh Không cùng Minh Nhị dưới tàng cây, không khỏi khó hiểu nhíu mày.

“Thất thiếu cùng chúng ta đi dạo trên biển một chút được không?” Minh Không mỉm cười hỏi.

Đi dạo trên biển? Trên biển sao…… Lan Thất híp mắt cười, phi thân hạ xuống.“Minh tiền bối yêu cầu là vinh hạnh cho vãn bối.” Continue reading